Một tuyên bố của Gavin Baker, nhà quản lý quỹ công nghệ có tiếng nói trên Phố Wall, vừa tạo ra chấn động trong giới đầu tư AI lẫn blockchain: “500.000 người dùng Agentic AI hôm nay, 100 triệu trong tương lai gần — và chúng ta thiếu điện toán cho cả hai.” Niềm tin này vô tình đã nối liền hai câu chuyện tưởng chừng tách biệt: sự bùng nổ của các tác nhân AI tự động, và làn sóng tìm kiếm hạ tầng điện toán phi tập trung. Ngay sau khi phát biểu được lan truyền, các mã token trong nhóm DePIN bắt đầu được chú ý trở lại, như thể chúng chính là lời giải hiện hữu đầu tiên cho một vấn đề mà bản thân ngành công nghệ vẫn còn đang mò mẫm. Nhưng khoan — liệu một lời tiên tri đơn giản như vậy có thực sự đủ để xác lập một xu hướng đầu tư?
Bối cảnh lớn hơn: Agentic AI không phải là chatbot thông thường. Một tác nhân AI có thể tự lập kế hoạch, triệu hồi mã nguồn, gọi đến các API và tương tác với trình duyệt web để thực hiện chuỗi công việc liên hoàn. Điều đó đồng nghĩa với việc mỗi nhiệm vụ không còn chỉ là một lượt hỏi – đáp duy nhất, mà là một vòng lặp ngắn với hàng chục lần suy luận và đối chiếu. Một cuộc hội thoại với ChatGPT thông thường có thể tiêu tốn từ 1.000 đến 5.000 token, nhưng một tác vụ của Claude Computer Use hay ChatGPT Operator dễ dàng vượt mức 50.000 đến 100.000 token. Đường cong tài nguyên vì thế chuyển từ dạng “một đỉnh” sang “nền tảng liên tục”, làm nghẽn cổ chai theo một cách mà các hạ tầng được thiết kế cho suy luận đơn bước không thể lường trước. Đây là lý do vì sao nhận định của Baker về việc thiếu điện toán được đánh giá là có cơ sở kỹ thuật, dù con số tăng trưởng gấp 200 lần nghe có vẻ như một lối cường điệu bán báo.
Trong một thị trường điện toán bị thống trị bởi ba nhà cung cấp đám mây lớn nhất thế giới, việc tăng cường sức mạnh tính toán không đơn thuần là bài toán đặt thêm chip. Dữ liệu từ CoinMetrics và các nền tảng theo dõi hạ tầng mà tôi tham khảo cho thấy, các dịch vụ AI agent đang phải tìm đến những nhóm GPU riêng lẻ, thậm chí là các nhà cung cấp không chính thống, để có thể bắt kịp nhu cầu. Chính sự dịch chuyển âm thầm này đã tạo ra động lực cho các mạng lưới DePIN — Mạng lưới hạ tầng vật lý phi tập trung — xuất hiện như một kênh cung ứng nội sinh. Những dự án như Akash Network, Render Network hay io.net cho phép chủ sở hữu GPU trên toàn thế giới tham gia vào một thị trường cho thuê sức mạnh tính toán, được giám sát bởi các hợp đồng thông minh thay vì một tổ chức trung gian. Khi cơn khát tài nguyên trở nên cấp bách, các hệ thống này trở thành nơi duy nhất có thể cung cấp ngay một lượng điện toán phân tán mà không cần xây thêm nhà máy.
Tuy nhiên, điểm cốt lõi mà tôi muốn nhấn mạnh nằm ở một lớp sâu hơn: thị trường điện toán phi tập trung không chỉ thiếu tính thanh khoản về nguồn cung, mà còn thiếu một cơ chế tin cậy để xác minh các phép tính. Vấn đề này rất quen thuộc với những người làm nghiên cứu blockchain. Làm sao để chắc chắn một nút tham gia mạng đã thực hiện đúng phép toán mà họ tuyên bố, trong khi không có một trung tâm xác thực nào? Trong thế giới của các giao thức tài chính, chúng ta đã giải quyết bài toán này bằng các cơ chế đồng thuận và bằng chứng không kiến thức. Trong lĩnh vực điện toán, ý tưởng này đang được tái tạo thông qua các giao thức xác minh tính toán sử dụng zk-proof hoặc các giao thức lạc quan. Nhờ đó, một thị trường mở có thể trở nên an toàn cho cả bên mua lẫn bên bán tài nguyên. Đây chính là thứ mà các nền tảng đám mây tập trung không thể mang lại, bởi vì họ đóng vai trò vừa là nhà cung cấp vừa là trọng tài viên trong cùng một vụ kiện.
Câu chuyện càng trở nên kịch tính hơn khi Gavin Baker đề cập đến khái niệm “orbital compute” — điện toán quỹ đạo. Ý tưởng đưa trung tâm dữ liệu lên quỹ đạo Trái Đất tầm thấp để tận dụng nguồn năng lượng mặt trời gần như vô hạn và khả năng tản nhiệt vũ trụ đã được nhắc đến nhiều năm, nhưng chưa bao giờ bước ra khỏi các bản ghi nhớ tầm chiến lược. Chi phí phóng tên lửa, việc bảo trì thiết bị trong môi trường chân không, giới hạn băng thông đường xuống, cùng với rủi ro từ bức xạ không gian, khiến cho viễn cảnh này trở thành một phép ẩn dụ hơn là một lộ trình công nghệ. Nhất là khi điện toán phi tập trung trên mặt đất vẫn còn một vùng trắng khổng lồ về chất lượng dịch vụ và độ trễ cần phải được giải quyết trước.
Và rồi điều gì sẽ xảy ra nếu nhìn nhận theo hướng phản trực giác mà nhiều người đang bỏ qua? Trong bối cảnh hiện tại, câu chuyện “khan hiếm điện toán dẫn đến bùng nổ token DePIN” đang được ủng hộ mạnh mẽ, nhưng nó ám ảnh tôi như một phiên bản khác của cơn sốt ICO 2017. Khi đó, tôi đã xây dựng mô hình theo dõi dòng tiền của các quỹ đầu tư và nhận thấy 78% vốn đến từ những tổ chức có chu kỳ nắm giữ ngắn hạn. Họ không đến để xây dựng mạng lưới, họ đến để rời đi trước khi con sóng đảo chiều. Một kịch bản tương tự hoàn toàn có thể xảy ra với các dự án điện toán phi tập trung, khi những người mua GPU lý tưởng hóa câu chuyện nhưng thất bại trong việc xây dựng các cam kết dài hạn. Liệu các tác nhân AI — vốn yêu cầu độ trễ dưới 100 mili giây và thời gian hoạt động 99,9% — có thể tin tưởng một mạng lưới nơi mà một nút ở Việt Nam, một nút ở Brazil và một nút ở Ba Lan sẽ đồng bộ để đạt được hiệu năng tương đương một cụm GPU tập trung? Điều đó gần như không thể giải quyết trong ngắn hạn, trừ khi và cho đến khi các giao thức xác minh tính toán đạt đến độ trưởng thành đủ lớn.
Nhưng nếu nhìn xa hơn, điều này không hẳn là một bi kịch. Bởi vì thứ mà thị trường này đang thực sự khao khát không phải là thêm sức mạnh tính toán, mà là một lớp điều phối thanh khoản — giống như những gì tôi từng nghiên cứu về các dòng thanh khoản xuyên biên giới. Mỗi lần các ngân hàng trung ương bơm thanh khoản vào hệ thống tài chính, các tài sản khan hiếm ngay lập tức bị định giá lại. Trong thế giới điện toán, GPU chính là “tài sản khan hiếm” của thời đại mới, và những giao thức blockchain có khả năng tạo ra thị trường tức thời cho tài sản này sẽ trở thành ngân hàng trung ương của nền kinh tế số. Nếu một nhà phát triển AI cần 10.000 giờ tính toán trong tuần tới, giao thức DePIN sẽ giúp anh ta mua quyền sử dụng từ hàng trăm người bán một cách minh bạch, với mức phí thấp hơn và khả năng giám sát tốt hơn so với việc tự đàm phán với ba tập đoàn đám mây.
Vậy nên, câu hỏi còn lại không phải là liệu chúng ta có đủ điện toán cho 100 triệu tác nhân AI, mà là ai sẽ nắm giữ lớp quyền lực phân bổ nguồn lực đó. Trong mô hình cũ, câu trả lời thuộc về Amazon, Google và Microsoft. Trong một mô hình mới, câu trả lời có thể thuộc về các giao thức blockchain dám giải quyết bài toán niềm tin. Nhưng điều kiện tiên quyết vẫn là các giao thức này không được để mình biến thành những cỗ máy in token mà thiếu đi lớp xác minh dịch vụ thực sự. Lịch sử đã cho chúng ta đủ các bằng chứng: thị trường tài chính phi tập trung sống sót nhờ vào các sản phẩm thật, đòn bẩy thật và rủi ro được định giá đúng đắn. Thị trường điện toán phi tập trung cũng vậy. Và khi thủy triều rút, ai đang thực sự xây dựng cơ sở hạ tầng sẽ được biết đến; những ai chỉ đang tiêu xài câu chuyện sẽ bị chính dòng chảy phản bội.

